Soi Cầu 247 All Articles
Tình Yêu & Cuộc Sống

Về Việt Nam Mà Cảm Thấy Như Khách Lạ: Khi Chuyến 'Về Nhà' Không Như Mơ

By Soi Cầu 247 Tình Yêu & Cuộc Sống
Về Việt Nam Mà Cảm Thấy Như Khách Lạ: Khi Chuyến 'Về Nhà' Không Như Mơ

Năm ngoái, sau ba năm không về vì COVID rồi công việc rồi đủ thứ lý do, Thanh — 34 tuổi, sống ở Dallas — cuối cùng cũng mua được vé về Sài Gòn thăm gia đình. Anh đếm ngược từng ngày. Tưởng tượng mùi hủ tiếu buổi sáng, tiếng còi xe quen thuộc, gương mặt mẹ khi mở cửa.

Nhưng hai tuần sau, khi ngồi trên chuyến bay trở lại Mỹ, Thanh không biết mình cảm thấy gì. Không hẳn là buồn. Không hẳn là vui. Chỉ là... trống.

"Tôi yêu gia đình mình. Tôi yêu Sài Gòn. Nhưng tôi không còn thuộc về đó nữa. Và nhận ra điều đó thì đau hơn tôi nghĩ."

Cái Khoảng Cách Giữa Tưởng Tượng Và Thực Tế

Với người Việt kiều ở Mỹ, việc "về nhà" thăm Việt Nam thường được xây dựng trong đầu như một sự kiện lớn lao — một cuộc hành hương cảm xúc, một sự hòa giải với phần bản thân bị để lại. Chúng ta lên kế hoạch cẩn thận, đặt vé sớm, mua quà cho cả họ hàng xa, và ôm theo một ba lô đầy kỳ vọng.

Rồi thực tế ập đến.

Thành phố thay đổi nhanh hơn ký ức của bạn. Con đường bạn nhớ giờ là một tòa cao ốc. Quán ăn bạn mơ đến đã đóng cửa. Bạn bè cũ có cuộc sống riêng, con cái riêng, không còn nhiều thời gian cho những buổi cà phê dài. Và gia đình — dù yêu thương và chào đón — đôi khi lại là nơi bạn cảm thấy cô đơn nhất.

"Mày Khác Rồi" — Ba Chữ Nặng Nhất Trên Đời

Một trong những khoảnh khắc khó chịu nhất mà người Việt kiều thường gặp khi về thăm quê là câu nhận xét tưởng chừng vô hại: "Mày Mỹ hóa rồi." Hay nhẹ nhàng hơn: "Trông mày khác lắm."

Khác ở đây không phải là khen. Đó là một ranh giới vô hình được vẽ ra, đặt bạn vào vai người ngoài ngay trong ngôi nhà của chính mình.

Hà, 29 tuổi ở San Francisco, kể: "Về Hà Nội thăm bà nội, tôi nói tiếng Việt cả tuần. Nhưng vẫn có những lúc tôi dùng từ không đúng, hay phản ứng không đúng kiểu người Hà Nội. Bà nhìn tôi với ánh mắt... thương hại? Hay thất vọng? Tôi không chắc. Nhưng tôi cảm thấy mình đang diễn, không phải đang sống."

Đây là trải nghiệm của nhiều người Việt kiều: phải "biểu diễn" sự Việt Nam của mình khi ở Việt Nam, giống như phải "biểu diễn" sự Mỹ của mình khi ở Mỹ. Không nơi nào bạn được là chính mình một cách tự nhiên hoàn toàn.

Khi Gia Đình Là Nguồn Gốc Của Cả Niềm Vui Lẫn Áp Lực

Đến thăm gia đình sau nhiều năm xa cách là một trải nghiệm kép: vừa ấm áp, vừa kiệt sức. Bạn muốn ôm chặt mọi người, nhưng sau bốn ngày liên tục ăn cơm tập thể, trả lời câu hỏi về công việc, thu nhập, chuyện yêu đương, và kế hoạch "bao giờ về hẳn" — bạn bắt đầu đếm ngày còn lại.

Và cảm giác tội lỗi khi đếm ngày đó? Nó không giúp ích gì.

Một số người Việt kiều còn phải đối mặt với kỳ vọng tài chính — là người từ Mỹ về, bạn được ngầm hiểu là có tiền, và áp lực chi trả cho mọi bữa ăn, mọi chuyến đi, mọi món quà có thể trở thành gánh nặng không ai nói thẳng nhưng ai cũng cảm nhận được.

Sự Mất Mát Không Có Tên

Các nhà tâm lý học gọi trạng thái này là "ambiguous loss" — mất mát mơ hồ. Bạn không mất ai, không mất gì cụ thể. Nhưng bạn mất đi một phiên bản của chính mình, mất đi cảm giác thuộc về, mất đi sợi dây kết nối vô hình với nơi bạn sinh ra.

Và không có nghi thức nào để tang cho loại mất mát này. Không ai nói "Tôi hiểu" vì ngay cả bạn cũng không hiểu hết.

Làm Thế Nào Để Chuyến Về Nhà Có Ý Nghĩa Hơn?

Không có công thức hoàn hảo, nhưng có những điều có thể giúp:

Hạ thấp kỳ vọng — không phải trải nghiệm. Thay vì kỳ vọng chuyến đi sẽ "chữa lành" mọi thứ hay kết nối lại tất cả, hãy đến với tư duy của người quan sát. Bạn đang thăm một nơi mà bạn yêu quý, không phải đang cố gắng tìm lại một phiên bản cũ của mình.

Tạo ra những khoảnh khắc mới thay vì đuổi theo ký ức cũ. Thay vì cố tìm lại quán phở ngày xưa, hãy thử cùng mẹ nấu phở ở nhà. Thay vì đi lại con đường tuổi thơ và thất vọng vì nó đã thay đổi, hãy khám phá một góc phố mới cùng em.

Cho phép bản thân cảm thấy mâu thuẫn. Bạn có thể vừa yêu Việt Nam vừa cảm thấy xa lạ với nó. Hai điều đó không triệt tiêu nhau. Bản sắc kép không phải là vấn đề cần giải quyết — nó là một phần của con người bạn.

Nói chuyện thật với gia đình. Nếu bạn cảm thấy áp lực, kiệt sức, hay lạc lõng — hãy nói. Không phải để phàn nàn, mà để gia đình hiểu bạn đang ở đâu trong hành trình của mình.

Về Nhà Là Một Động Từ, Không Phải Danh Từ

Có lẽ điều quan trọng nhất cần nhớ là "về nhà" không phải là một địa điểm bạn đến. Nó là một quá trình bạn liên tục thực hành — qua những cuộc gọi video, những bữa cơm Việt tự nấu ở Mỹ, những bộ phim xem cùng mẹ, những câu chuyện kể cho con nghe.

Việt Nam sẽ tiếp tục thay đổi. Bạn cũng vậy. Và có lẽ, thay vì tiếc nuối khoảng cách giữa hai phiên bản đó, chúng ta có thể học cách yêu quý cả hai — con người mình đã từng là, và con người mình đang trở thành.

Dù sao, không phải ai cũng có đặc quyền được gọi hai nơi là nhà.